Trong mọi cuộc đối đầu của nhân gian, thứ người ta nhìn thấy chưa chắc là điều quyết định.
Có thế hiển lộ như núi, có thế ẩn chìm như mạch nước ngầm.
Người tầm thường nhìn vào cái đang xảy ra.
Bậc cao minh nhìn vào cái sắp xảy ra.
Theo da ga 79, thì Thiên này gọi là Ảnh Thế Song Hành — nói về nghệ thuật tồn tại đồng thời giữa thực và hư, giữa hiện diện và ẩn tàng.
LUẬN “ẢNH” – CÁI KHÔNG HIỆN DIỆN NHƯNG CHI PHỐI TẤT CẢ
“Ảnh” không phải bóng đen.
Ảnh là phần tiềm ẩn phía sau hành động.
Khi một người tiến lên một bước, phía sau bước chân ấy là vô số ý niệm:
-
Thăm dò.
-
Khiêu khích.
-
Hoặc che giấu điều khác.
Ảnh là lớp thứ hai của hành động.
Nếu chỉ nhìn lớp đầu, tất sẽ bị đánh lừa.
Người luyện Ảnh Thế phải học cách:
-
Không tin vào biểu hiện đầu tiên.
-
Luôn tự hỏi: “Đằng sau là gì?”
THỰC TRONG HƯ – NGHỆ THUẬT GIẤU Ý
Hư không có nghĩa là giả tạo.
Hư là khoảng trống được cố ý tạo ra.
1. Hư để dụ
Giả vờ lỏng lẻo để đối phương nghĩ có cơ hội.
Khi họ tiến vào khoảng hở ấy, thế trận mới thực sự bắt đầu.
2. Hư để dưỡng
Có lúc không phải yếu, mà là đang chờ.
Chờ đúng nhịp.
Chờ khí ổn định.
Chờ đối phương sơ suất.
Hư đúng lúc là chiến lược.
Hư sai lúc là tự bại.
THỰC TRONG THỰC – SỨC MẠNH KHÔNG CẦN CHE GIẤU
Không phải lúc nào cũng nên ẩn.
Có khi phải hiển lộ để tạo uy.
Nhưng hiển lộ bao nhiêu là đủ?
Hiển lộ quá nhiều — lộ bài.
Hiển lộ quá ít — không tạo áp lực.
Bậc thượng nhân chỉ dùng ba phần thực lực để tạo bảy phần cảm giác.
Đó gọi là “thực ít, thế nhiều”.
SONG HÀNH – HAI LỚP TÂM CẢNH
Một số sư kê cho rằng Người luyện Ảnh Thế không chỉ luyện thân, mà luyện tâm.
Lớp ngoài: Bình thản
Không để lộ cảm xúc.
Không vội vã.
Không nóng nảy.
Lớp trong: Tính toán
Quan sát nhịp thở.
Đếm khoảng cách.
Ghi nhớ phản ứng.
Hai lớp ấy tồn tại đồng thời.
Ngoài tĩnh, trong động.
Ngoài mềm, trong cứng.
LUẬN NHỊP – THỜI ĐIỂM LÀ LINH HỒN CỦA ẢNH THẾ
Nếu thế là không gian, thì nhịp là thời gian.
Một chiêu đi đúng nhưng sai thời điểm cũng thành vô nghĩa.
Ngược lại, một hành động đơn giản nhưng đúng khoảnh khắc có thể xoay chuyển cục diện.
Có ba loại nhịp:
-
Nhịp khởi – thời điểm mở đầu.
-
Nhịp chuyển – lúc thay đổi chiến lược.
-
Nhịp kết – khoảnh khắc định đoạt.
Người không hiểu nhịp sẽ luôn đi sau.
Người hiểu nhịp sẽ khiến đối phương chạy theo.
ẢNH TÂM – KHI CẢM XÚC LÀ BẪY
Đối thủ mạnh nhất không phải kẻ giỏi kỹ thuật.
Mà là kẻ khiến bạn tự mất cân bằng.
Khi bạn giận — bạn lộ.
Khi bạn sợ — bạn chậm.
Khi bạn vội — bạn sai.
Ảnh Tâm dạy rằng:
Muốn thắng, phải giữ tâm không bị kéo đi.
HUYỀN CỤC “LƯỠNG DIỆN”
Có những thế trận nhìn như tấn công, nhưng thực ra đang phòng thủ.
Có những khoảnh khắc tưởng như lùi bước, nhưng thực ra đang dồn ép.
Lưỡng diện là nghệ thuật tạo hai tầng ý nghĩa cho một hành động.
Ví dụ:
Một bước lùi có thể là né tránh.
Nhưng cũng có thể là kéo đối phương vào vị trí đã định sẵn.
Kẻ không nhìn sâu sẽ hiểu sai.
Hiểu sai dẫn đến phản ứng sai.
LUẬN “ÁP LỰC VÔ HÌNH”
Áp lực không cần tiếng động.
Chỉ cần sự hiện diện đủ ổn định.
Khi một người luôn giữ nhịp đều, không dao động, đối phương sẽ bắt đầu nghi ngờ:
“Vì sao hắn không lo?”
“Có điều gì mình chưa thấy?”
Chính nghi ngờ ấy tạo ra áp lực.
Áp lực vô hình khiến người ta tự phá vỡ cấu trúc của mình.
THẾ CHUYỂN – TỪ PHÒNG THỦ SANG CHỦ ĐỘNG
Trong Ảnh Thế Song Hành, ranh giới giữa công và thủ rất mong manh.
Chuyển thế phải nhẹ như gió đổi chiều.
Không đột ngột, không phô trương.
Khi đối phương nhận ra bạn đã đổi chiến lược, nghĩa là bạn đã chậm.
HUYỀN PHÁP “MỘT NỬA LỘ DIỆN”
Không bao giờ để lộ toàn bộ ý định.
Chỉ cho thấy một nửa.
Nửa còn lại giữ làm biến số.
Biến số tạo bất định.
Bất định khiến đối phương không thể chuẩn bị trọn vẹn.
ẢNH VÀ THỰC TRONG ĐỜI SỐNG
Ảnh Thế không chỉ dùng trong đối đầu.
Trong đàm phán:
Đừng lộ hết mong muốn.
Trong kinh doanh:
Đừng tung toàn bộ kế hoạch quá sớm.
Trong tranh luận:
Đừng nói hết suy nghĩ ngay từ đầu.
Giữ lại một phần để xoay chuyển.
CẢNH GIỚI CAO NHẤT – KHÔNG CÒN PHÂN BIỆT THỰC HƯ
Khi đạt đến cảnh giới cuối, người luyện Ảnh Thế không còn phải cố tạo hư hay dựng thực.
Mọi hành động tự nhiên như nước chảy.
Không cố gắng đánh lừa.
Không gồng mình che giấu.
Lúc ấy, thực và hư hòa làm một.
Người ngoài nhìn không hiểu.
Nhưng cục diện luôn nằm trong tay họ.
KẾT LUẬN: ẢNH THẾ LÀ NGHỆ THUẬT KIỂM SOÁT BẢN THÂN
Theo kinh kê thì Thiên Ảnh Thế Song Hành dạy rằng:
-
Đừng tin hoàn toàn vào điều mắt thấy.
-
Đừng để cảm xúc dẫn dắt.
-
Luôn giữ lại một phần chưa lộ.
Trong đời, thắng thua không chỉ ở hành động.
Mà ở cách bạn khiến người khác hiểu sai hành động ấy.
Kẻ mạnh nhất không phải người ra chiêu nhanh nhất.
Mà là người khiến đối phương không biết mình sẽ ra chiêu gì.
